XA NHAU ĐỂ GẦN NHAU HƠN!

Vậy là đã khép lại một năm đầy biến động với nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Trải qua những thăng trầm, các bạn có thấy cuộc đời vẫn còn yêu thương mình không? Riêng tôi, đã từng mất mát, mất để nhận ra những gì từng có thật trân quý biết bao nhiêu, mất để tìm lại được những gì tưởng chừng đã bị lãng quên.

Trong năm qua, chồng tôi đã không đi làm suốt ba tháng vì dịch chưa được kiểm soát. Lúc đó, áp lực cuộc sống đã khiến tôi buông ra những câu nói làm đau lòng anh ấy. Mỗi ngày tôi ngồi tính những hao tổn vật chất, mỗi ngày tôi phát chán khi nhìn thấy mặt anh, mỗi ngày tôi đều so sánh chồng mình với chồng người. Bầu khí trong nhà chẳng còn là gia đình mà như một trạm dừng chân dành cho những người chẳng hề quen biết. May chăng chỉ có đứa con làm cầu nối cho vài ba câu chuyện cuối ngày.

Rồi, các bạn biết không? Ngay ngày đầu bước vào cuộc sống “bình thường mới”, anh đi làm từ sớm và bảo tôi rằng anh sẽ về rất muộn. Mấy ngày liền như thế. Tôi chẳng buồn hỏi, mỗi đứa lặng thinh đi ngủ. Rồi đêm giật mình trở giấc, tôi chợt thấy anh đang xoa xoa bả vai, tôi ngồi bật dậy chiếu đèn pin xem thử… Vai anh toàn những vết bầm tím rất rất đau. Tôi gặng hỏi mãi, anh mới chịu nói. Anh ráng làm thêm khi chiều về để bù lại những tháng ngày giãn cách. Tự nhiên nước mắt tôi trào ra. Có lẽ bấy lâu nay, dù tôi có buông lời tổn thương anh, anh vẫn im lặng chỉ vì một chữ “thương”.

Hôm sau, tự nhủ rằng sẽ nói gì đó với anh. Không ngờ… khu tôi ở bị phong tỏa do có ca F0. Tôi bối rối không biết phải làm gì lúc này, bởi đây là những ca dương tính đầu tiên của huyện tôi. Họ nói: những ai đang ở nhà thì ở yên tại chỗ, những ai đã rời khỏi nhà thì không quay về nữa. Anh đi làm từ sớm, nghe tin chạy vội về nhà nhưng sợi dây mỏng manh đã ngăn cách chúng tôi. Anh sẽ không quay về nhà 14 ngày sao? Từ khi lấy nhau, chúng tôi chưa bao giờ cách xa lâu thế các bạn ạ! Nhưng hôm nay…

Đêm đầu tiên không có anh, hai mẹ con tôi sợ. Sợ bóng tối một phần nhưng sợ cô đơn gấp bội. Tôi nằm trằn trọc khó ngủ, tự hỏi những vết bầm trên vai anh có nhạt màu đi không? Hay mỗi ngày thêm đậm? … Anh mỗi ngày gọi điện động viên tôi và con gái hãy cố gắng. Từng ngày đếm ngược thời gian… Đêm cuối, điện thoại anh không liên lạc được. Con gái cứ khóc “Con muốn có ba, con muốn có ba”. Những điều tưởng chừng như rất đỗi bình thường, nay sao trở nên xa xỉ với tôi thế này!

Ngày gỡ phong tỏa, tôi mừng rỡ sẵn sàng mỉm cười khi anh xuất hiện. Nhưng không, anh chưa thể về. Anh phải điều trị covid và phải đưa lên tuyến trên vì có dấu hiệu chuyển biến xấu. Hai mẹ con thấy nhớ anh rồi các bạn ơi! Nhưng giờ tôi chẳng thể làm gì được, chỉ biết chắp tay nguyện cầu, mong anh bình an trở về nhà.

Có lẽ, nếu anh không tỉnh lại thì tất cả sẽ trở thành vết thương lòng dày vò tôi đến hết kiếp này. May sao, anh đã trở về, trở về thật sự chứ không phải trong giấc mơ bao ngày qua. Anh đi xa một thời gian để tôi có cơ hội nhìn vào sâu thẳm lòng mình. Anh đi xa để sau đó chúng tôi gần nhau hơn. Anh đi xa để tôi nhận ra vật chất thì quan trọng thật đấy, nhưng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì khi tình thân bị tổn thương. Anh đi xa để tôi nhận ra covid thật đáng sợ nhưng cũng là lúc tôi nhận ra chính dịch bệnh là phép thử của tình yêu thương. Cám ơn cuộc đời đã cho tôi kịp nhận ra tôi đã được yêu thương nhiều thế nào. Và đặc biệt, cám ơn anh đã chiến thắng tử thần để trở về bên hai mẹ con.

Kết thúc năm 2021, sau những biến cố, giờ tôi đã hiểu thì ra mọi việc xảy ra đều có lí do của nó. Bước sang năm 2022 đầy hi vọng, mỗi ngày, tôi tự nhủ với chính mình: Hãy yêu thương nhau khi còn có thể, tôi nhé! Vì không biết ngày mai liệu có còn cơ hội để được nhìn thấy nhau… Đừng để mất đi rồi mới nói …“giá như”… ❤
#V100 #Writingcontest2022
XA NHAU ĐỂ GẦN NHAU HƠN! Vậy là đã khép lại một năm đầy biến động với nỗi buồn nhiều hơn niềm...

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words