VẤP NGÃ KHÔNG LÙI BƯỚC
“Tích tắc, tích tắc, tích tắc” từng giây, từng phút đang trôi đi, những cảm xúc vui buồn lẫn lộn ngày ấy đã trở thành dấu ấn – một dấu ấn khắc sâu vào trong tâm trí của một cô học trò bé nhỏ. Năm ấy, cô chỉ là một học sinh lớp 9 mang nhiều hoài bão và hi vọng tương lai sẽ đỗ đạt vào một trường cấp 3 mà cô yêu thích. Cô miệt mài ngày đêm học tập không màng đến mọi thứ, đối với cô lúc bấy giờ mà nói việc học nó đi đôi với sinh mệnh. Cô sợ bản thân không theo kịp bạn bè, cô sợ rớt tuyển, cô sợ mọi người xung quanh nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ và điều làm cô sợ nhất đó chính là sự thất vọng của ba mẹ đối với mình. Những nỗi sợ luôn đi theo cô suốt cả một năm học đó. Nhưng mọi chuyện đã bắt đầu thay đổi vào một ngày hôm ấy. Đó là ngày công bố kết quả học tập của các bạn thành viên trong lớp. Mọi người ai nấy cũng vui mừng vì thành tích đã vượt thêm 1 bậc nhưng cô lại khác họ. Thành tích cô kém hơn những năm trước, cô thất vọng, cô muốn bật khóc nhưng không khóc được cô cảm nhận được dường như có thứ gì đó đã nén những giọt nước mắt bất lực kia lại. Và rồi khi về đến nhà, cô lại không chịu được và khóc thút thít trong căn phòng được xem là thế giới riêng của mình. Cứ tưởng ở thế giới riêng này sẽ chẳng ai biết được cô đang làm gì nhưng không, mẹ cô lặng lẽ đi vào phòng và chứng kiến cảnh cô khóc, ánh mắt cô hiện lên sự bất lực khiến mẹ cô đau lòng. Mẹ nhìn đống sách vở trên bàn cũng đã hiểu ra được gì đó và mẹ bắt đầu ngồi cạnh cô, đưa bàn tay lên vai cô và nhẹ nhàng vỗ vai an ủi sau đó mẹ đã nói một câu khiến cô thức tỉnh :” Tất cả mọi người vấp ngã ở một số tình huống nào đó trong cuộc sống của họ. Điều duy nhất khiến họ khác biệt chính là cách họ cố gắng để đứng dậy hay cách họ chọn để vấp ngã lần nữa. Con còn rất trẻ, cuộc đời con còn rất nhiều cơ hội nên đừng chỉ vì một lần vấp ngã mà nghĩ cả đời vẫn không đứng lên nổi. Trong cuộc sống này ai mà chưa từng thất bại, có thất bại mới có thành công nếu mà ai cũng thành công nhưng không có thất bại thì cuộc sống này quá dễ dàng chứ không phải phức tạp như hiện tại”. Khi nghe xong câu nói ấy, cô như là vừa được cứu vớt khi đang tự dìm mình xuống hố sâu vực thẩm. Và rồi cô bắt đầu lại một hành trình mới với những kế hoạch đề ra cụ thể chứ không phải như trước kia mà dồn dập mình vào đống sách vở. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, kết quả thi tuyển sinh vào lớp 10 khiến cô vô cùng bất ngờ. Cô đã đỗ vào trường mà cô yêu thích trước ánh mắt của thầy cô và bạn bè là một sự tự hào và ngưỡng mộ. Và ngày hôm đó, cô đã nhanh chóng trở về nhà và thông báo cho ba mẹ biết rằng cô đã đạt kết quả mà cô mong muốn. Sau khi nghe xong ba mẹ liền nở một nụ cười vô cùng tự hào và hãnh diện. Và cuối cùng cô cũng đã làm được, cô đã đứng lên khi vấp ngã, cô đã đỗ vào trường cô hằng mong muốn và mọi người xung quanh đều tự hào về cô. Cô cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cái cảm giác ấy đến giờ cô vẫn nhớ rõ, một cảm giác khó tả bằng lời.
#V100 #writingcontest2022
VẤP NGÃ KHÔNG LÙI BƯỚC “Tích tắc, tích tắc, tích tắc

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words