Tuổi 17 chơi vơi, tôi càng chơi vơi khi nhìn thấy cuộc sống của gia đình tôi trước mắt. Năm 2020 sung túc bao nhiêu thì năm 2021 suy sụp bấy nhiêu. Cuộc sống gia đình tôi những năm trước khi có dịch bình thường lắm, không dư dã là mấy nhưng cũng không phải nghèo khó. Ba là trụ cột gia đình, bôn ba khắp chốn, làm thêm 2-3 việc để kiếm thêm tiền cho gia đình sống thoải mái hơn, mẹ thì ở nhà lo việc trong nhà và chăm sóc ba anh em tôi. Cuộc sống sẽ vẫn cứ tiếp diễn êm đềm như thế cho đến khi đại dịch Covid-19 hoành hành. Dịch bệnh, cả nhà tôi dường như chơi vơi hơn những ngày mưa lũ, ba không thể đi làm thêm được, chỗ làm chính của ba chèn ép, chỗ làm thêm chính của ba cũng chèn ép, phải gọi là ăn trên đầu trên cổ người ta. Tôi khuyên ba nên nói chuyện lại với chỗ lm thêm chính đi vì dù sao thì người đó cũng là em rể ba, nhưng chính tôi cũng hiểu rằng ba không còn lựa chọn nào khác vì nếu ba tôi nói chuyện với em rể ba thì người chịu thiệt vẫn là ba tôi thôi. Ba nói “Khi nào con học xong đại học rồi ba nghĩ làm chỗ đó, bây giờ vào thế rồi, không làm lấy gì nuôi các con”, tôi rơi vào trầm tư, thời gian như ngưng đọng đôi ba phút, không biết sau này đi làm tôi có đủ khả năng để chăm sóc ba mẹ tôi không, họ đã dành cho tôi và các em tất cả những gì tốt nhất mà người làm cha làm mẹ có. Thật ra tôi cũng chẳng giỏi giang gì, học tà tà đủ có tờ giấy khen học sinh giỏi là được. Tôi đi học thêm một phần vì tôi lười học toán và môn toán đối với tôi hơi khó nhằn “nhiều chút”, một phần nữa vì đi chung với đám bạn, thế nên học thêm hay không cũng không quan trọng lắm. Tôi nghĩ hết các môn học thêm, tự học ở nhà, tham gia các cuộc thi online, làm bài nghiên cứu Khoa học kĩ thuật cố gắng giành giải về. Đây chính là cơ hội tốt cho tôi bước ra khỏi vùng an toàn của mình và học hỏi được nhiều thứ, cải thiện các kĩ năng mềm cũng như rèn được tính khí nắng mưa thất thường của tôi. Những ngày khó khăn này, gia đình tôi vẫn luôn ở bên cạnh nhau, cùng nhau quan sát cuộc sống như một thước phim đang chuyển động chậm. Ba mẹ bị sức ép từ phía gia đình ba, ba anh em tôi nhìn rõ mọi việc, đến thằng út-8 tuổi nhà tôi còn nhìn ra được sự tiêu cực mà đồng tiền mang lại thì tôi cũng đến bó tay với đồng tiền. Một năm 2021 cứ thể trôi qua, có những ngày êm đềm đến lạ, có những ngày giông tố bão bùng không nhìn thấy chút ánh sáng nào. Những ngày cuối năm, tôi nhận được giải, những cuộc thi mà tôi đã dành cả tâm huyết để thực hiện. Ba quyết định tìm việc mới, mẹ tháng tới sẽ đi làm. Sau tất cả, gia đình tôi vẫn luôn ở bên nhau, cùng nhau trải qua hết những cung bậc cảm xúc, thật may mắn vì năm 2022 đã tới, mang một tia nắng ấm nơi cuối con đường. Đồng tiền- thứ đáng khinh bỉ nhất, nhưng chính đồng tiền là thứ mà con người ta không từ bất kì thủ đoạn nào để tranh giành cướp lấy, nhìn lại mọi chuyện đã qua tôi chỉ thấy nực cười. Chỉ mong sau này lớn lên tôi có thể kiếm đủ tiền chăm sóc ba mẹ và các em, gia đình tôi mãi bên cạnh nhau, sống thật hạnh phúc đến mãi về sau như cái kết trong những truyện cổ tích mà tôi vẫn đọc cho đứa em út hằng đêm.
#V100 #Writingcontest2022
Tuổi 17 chơi vơi, tôi càng chơi vơi khi nhìn thấy cuộc sống của gia đình tôi trước mắt. Năm 2020...

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words