Tôi đang ngồi bên một chú gấu bông, máy tính, cafe sữa đá nơi quán quen hay lui tới.
Tông xanh – vàng, vintage với ánh đèn dây tóc của Edison. Tôi thích nơi này, nó nổi bật lên với sự khác lạ mang màu ảm đạm nằm ở 1 góc chợ tết tấp nập… cũng gần tết rồi nhỉ? Khoảng 2 tuần nữa là tết
Buông bàn phím, nhấp 1 ngụm cafe. Như là hương vị của mỗi tình đầu vậy… ý tôi là vị của ly cafe sữa ấy. Anh là sữa đặc – 1 chút thì ngọt ngào “nhiều chút” thì “gắt gỏng”… có hơi sai nhưng… tôi lại là cafe – ương ngạnh và… còn có chút làm kiêu nữa. Hình như không giống lắm, có điều, chính tôi cũng cảm nhận được… mình đắng nghét (đáng ghét) thiệt. Lúc ấy, tôi ghét anh cực, tuy anh cũng đôi chút ấm áp và ga lăng – chút ngọt mà tôi cảm nhận được ấy. Thế nhưng anh lại quá đáng, khó ưa… đâu ra cái kiểu “bao bọc” mà không cho ai quyết định như anh, kiểu ngọt gắt này – thật sự không phải gu tôi. Giữa cái nắng của mùa hè năm đó, chỉ có tôi và anh, chúng tôi chẳng ai chịu nhường ai cả, quyết đối đầu kịch liệt đến cùng. Tuy thế, anh cũng không thật sự ghét tôi… tôi thấy thế. Vì không ít lần anh thương sót cho đôi vai tôi nặng nề đưa “tri thức” lên tận lầu 3, nhiều lần lại đem cái bản mặt “luôn ngửa lên song song với bầu trời” ấy mà cúi xuống buộc dây giày cho tôi… Tôi không yêu cầu đâu, đó là anh tự làm, bởi lẽ lúc ấy tôi vẫn nghĩ: mình là một cường nữ – tự tin, rắn rỏi, mấy cái tiểu tiết ấy sao đánh gục trái tim đã trung thành mãi với hội bạn FA này được.
Và thế là dưới cái se lạnh đầu đông năm tôi 16 tuổi, lần đầu tiên con tim tôi cảm nhận được thứ xúc cảm gọi là tương tư, nó không thấu xương như cái lạnh của miền Bắc cũng chẳng giống cơn mưa rào ở trong Nam. Lâng lâng nhưng không phải vui sướng, nó muốn đốt cháy cả khoang ngực không dám để 1 chút “lửa” nào thoát ra… phải đến tận cái đêm hôm ấy, khi pháo hoa rợp trời, khi anh đang ở nơi xa xôi cách tôi cả vạn dặm. Lúc ấy, tôi nói mình thương anh. Anh dường như đã rất bất ngờ, còn tim tôi thì đập loạn. Tôi đã rất sợ khi nói lời yêu thương, tôi không muốn mất bạn… cũng không muốn người vốn ở trước mặt, mai này lại xa khuất tầm tay. Tham lam nắm lấy, rồi có được tình yêu anh… ấy thế mà khi tôi ngỡ bản thân có thể cho anh được 1 tình yêu ngọt ngào thì chính tôi lại làm mọi thứ trở nên… đắng ngắt.
Chúng tôi chia tay rồi. Vì tôi buông tay anh khi tình yêu kia vẫn cháy bỏng. Anh cho tôi dịu dàng và quan tâm. Tôi trả anh nhưng đêm dài tim đập cùng nhịp với trái bóng rổ, mồ hôi hòa lẫn với nước mắt. 2 năm trôi qua tôi không quen một ai cả, anh thì đã có 1 người yêu anh rất nhiều…
Chuyện tình chúng tôi như ly cafe sữa đá – một màu nâu đẹp đẽ ưa nhìn. Nhấp ngụm đầu, cái mát lạnh trên đầu môi đưa đến 1 vị ngọt thanh, thoáng qua thôi, nhanh lắm. Đó sẽ là một vị đắng tỏa ra khắp cả khoang miệng mà dù có hết ly hay uống vội 1 ngụm nước lọc kế đó cũng chẳng thể dịu đi được vị đắng ngắt nơi đầu lưỡi ngay đâu…
Đá tan dần, ly cafe lạnh buốt. Tôi chọn uống hết ly nước lọc kế bên, làm tan đi chút vị đắng nơi khoang miệng, gói lại những cảm xúc hỗn loạn khi nghĩ đến anh rồi cất ở nơi mà không ai tìm thấy được…
#V100 #Writingcontest2022
cre: ảnh
Tôi đang ngồi bên một chú gấu bông, máy tính, cafe sữa đá nơi quán quen hay lui tới. Tông xanh –...

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words