Ngày…tháng…năm…
Chào Big mouth– tớ của 20 năm sau!!!
Đã ngàn lần trong giấc mơ tớ gọi tên cậu, rồi tớ hình dung tưởng tượng ra cậu khoác chiếc áo blu trắng, đeo cặp tai nghe của bác sĩ. Wao!!! thật phong độ và chững chạc. Tớ thật sự hạnh phúc vì cậu chính là tớ của hai mươi năm sau. Tớ muốn nắm tay cậu, trò chuyện trực tiếp với cậu, nhưng khoảng cách giữa chúng ta thật quá xa, nên tớ đành mượn lá thư này để gửi đến cậu những nỗi niềm yêu thương, pha lẫn băn khoăn về cậu đó, Big mouth à.
Hẳn cậu không ngạc nhiên khi tớ lại gọi cậu bằng cái biệt danh này chứ? Cái biệt danh này là do mẹ và em gái đặt cho cậu vào năm học lớp 6 đấy. Lúc ấy, mẹ còn bảo “Con đúng là Big mouth (mồm loe) theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng” nữa chứ. Còn cô em gái yêu quý thì cười ngặt nghẽo bảo rằng “Nếu anh mà là con gái chắc mỗi lần trang điểm anh phải tô hết cả một thỏi son”. Trời ơi, nghe mà tức lộn cả ruột nhưng không biết phải làm sao …vì sự thật đúng là như vậy.
À, mà tớ đang thắc mắc, không biết sau hai mươi năm nữa, khi ở tuổi 34 thì trông cậu sẽ như thế nào nhỉ? Liệu những đột phá của nền y học năm 2042 có làm cậu thay hình, đổi dạng hay không? Ý tớ là, biết đâu cái mồm loe của cậu ngày nào đã được chỉnh hình, thành một quả môi trái tim hay một hình thù nào đấy chẳng hạn. Và cả cái mũi tẹt, cả đôi mắt cận của cậu nữa…chắc có nhiều sự thay đổi lắm đây. Vì theo tớ được biết thì hình như ở thế giới tương lai, cậu là một bác sĩ thuộc khoa chấn thương chỉnh hình, kiêm giải phẫu thẩm mĩ mà.
Chinh phục được ước mơ trở thành bác sĩ rồi, chắc cậu hạnh phúc và thỏa nguyện lắm nhỉ? Vậy, ngoài công việc chăm sóc bệnh nhân, cậu có tham gia nghiên cứu để chế tạo ra các loại vắc xin phòng chống dịch bệnh như ước mơ thuở bé hay không? Tớ nhớ không nhầm thì ước mơ trở thành bác sĩ của cậu được nhen nhóm vào năm dịch bệnh covid 19 bùng phát đúng không nào?
Và cái thói quen đọc sách nữa, cậu vẫn tiếp tục được duy trì đấy chứ? Cả cái biệt danh mọt sách nữa, hẳn cậu cũng không quên? Còn cái bệnh “người trong bao” (sợ đám đông) của cậu thì thế nào rồi? À, mà tớ lại quên cậu là bác sĩ mà. Một bác sĩ thì điều quan trọng thiết yếu, chính là bản lĩnh và sự tự tin nhỉ?
Big mouth yêu quý! còn chuyện này nữa, lạ lắm. Chuyện là, cứ thi thoảng, tớ lại tưởng tượng ra cảnh cậu chơi đàn, không phải trên sân khấu mà ở trong một phòng có đầy bệnh nhân trẻ em. Cậu làm khá tốt đấy, thật không uổng công những ngày tháng trong hiện tại tớ vất vả “cày” đàn.
Big mouth à, dù công việc bận rộn, nhưng cậu phải để ý rèn luyện sức khỏe đấy nhé. Là một bác sĩ, ắt hẳn cậu biết rõ điều này mà. Hãy chơi thể thao thật nhiều để có một cơ thể khỏe mạnh. Tớ cũng đang tích cực luyện tập thể thao mỗi ngày đây này: bóng đá, bóng rỗ, tennis… Tóm lại tớ là một người rất đa năng. Vì vậy, tớ mong cậu cũng hãy giữ gìn cái bản sắc đa năng ấy cho tớ nhé.
Quả ngọt được kết từ những chùm rễ đắng cay. Mong cậu hãy là một thiên thần áo trắng, luôn nỗ lực đem lại sự sống cho thật nhiều bệnh nhân tội nghiệp nhé. Tự hào và yêu cậu thật nhiều.
Đêm đã khá khuya rồi, tớ phải đi ngủ đây. Chào tạm biệt cậu nhé – Big mouth.
_Tớ của hiện tại_
V100#Writingcontest2022
Ngày...tháng...năm... Chào Big mouth– tớ của 20 năm sau!! Đã ngàn lần trong giấc mơ...

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words