/ Dấu chấm tròn phát sáng /.
Bị giam giữ trong căn phòng trọ gần 4 tháng. Năm 2021 đã vẽ lại từng nét đen và trắng trong tâm trí mình.
Chọn ở lại Sài Gòn cùng với đứa bạn thân sau quyết định phong tỏa toàn thành phố, có lẽ mang đến nhiều kỷ niệm chưa từng có trong cuộc đời.
Đó là lần đầu tiên mình ở xa gia đình lâu nhất, trong hoàn cảnh đặc biệt nhất, và cũng là lần đầu tiên mình biết giúp đỡ mọi người xung quanh bằng cả tấm lòng đặc biệt nhất. Khi ấy mọi người chưa thật sự biết được tầm quan trọng của Vaccine, mình cũng vậy. Không hiểu sao, tối hôm đó, chính mình lại mạnh dạn cằm tờ giấy và đến gõ cửa từng phòng trọ lúc 21h để lấy thông tin đăng ký chích vaccine (mũi 1) và điện thoại năn nỉ cô tổ trưởng đăng ký bổ sung, vì lúc đó đã quá thời gian đăng ký, nhưng do cả dãy trọ không nhận được thông tin. Và kể từ lần lấy thông tin ấy, mình đã lập hẳn một group chát Zalo cho mọi người, và cũng là bắt nguồn cho sự liên lạc với nhau. Vô tình mình là người gắn kết tất cả mọi người chung sống tại đây nhưng chưa quen biết nhau trước đó.
Kể từ ngày hôm đó, mình là người vận động, lấy thông tin cá nhân, theo dõi lịch hỗ trợ vật phẩm từ chính quyền, là cầu nối giữa mọi người và địa phương. Có lần chạy qua nhận hỗ trợ thực phẩm lần đầu tiên, do phải nhận cho tất cả, nên phải quay lại chở thêm một ông anh ở gần, phải mất 3 lần vận chuyển mới đem hết đồ cứu trợ về. Mỗi người một phần, lần đầu tiên trong cuộc đời, giúp đỡ người khác nhiều đến như vậy. Và thêm hai lần sau đó, mình luôn chủ động để thúc đẩy mọi người nhận quà hỗ trợ, và tiêm vaccine. Trong đó, có một kỷ niệm vui lắm, đợt cứu trợ có các chú bộ đội,mình rủ 1 bạn ra nhận chung. Đến lúc kêu đứng chụp hình với chú, bạn đó chạy vào trong, còn mình tôi lẻ loi chụp với chú, nhưng mà cảm giác vui lắm, vì được gặp chú bộ đội vô cùng thân thiện (hihi). Lúc sau hỏi sao lại bỏ chạy, bạn đó nói là ngại chụp ảnh vì sợ đưa lên báo hihi.
Kinh khủng nhất là tiếng còi xe cứu thương, chở bệnh nhân Covid chạy ngày đêm, bất kể là mấy giờ, sáng hay chiều. Khi ấy, tiếng xe cứu thương thật sự ám ảnh. Lúc đó rất sợ, vì tình hình càng khó khăn thì không biết đến bao giờ mới được gặp lại gia đình. Mẹ và mình chỉ trao đổi video call qua điện thoại, nhìn vậy thôi chứ nhớ nhà, nhớ gia đình lắm. Lo cho mọi người không biết có được bình yên không. Nge tin gia hạn thời gian phong tỏa, cảm giác hụt hẫng, vì đếm từng ngày để quay trở lại công việc, để gặp người thân sau bao ngày xa cách.
Từng ngày trôi qua, bao nhiêu sự dồn nén, nhớ gia đình, được vỡ òa khi mọi thứ được hoạt động từ từ trở lại. Năm 2021 trải qua không có gì đặc biệt và khắc sâu hơn bốn tháng giãn cách. Mình học được cách trân quý cuộc sống, nhìn những gia đình có người mất vì Covid, mới thấy quý thời gian bên người thân nhiều hơn. Ghi nhớ sự chung tay của lực lược chống bệnh, đó là biểu tượng cho đất nước, người dân Việt Nam luôn luôn đoàn kết.
Năm mới 2022, mình hy vọng và cầu chúc cho mọi người đã trải qua thời khắc lịch sử 2021 thật nhiều sự bình an, tìm thấy khát vọng trong cuộc sống. Khó khăn đã là ngày hôm qua, chúng ta của hiện tại nắm tay chung sức, đoàn kết hướng về ngày mai tốt đẹp.

#V100 #WritingContest2022
/ Dấu chấm tròn phát sáng /. Bị giam giữ trong căn phòng trọ gần 4 tháng. Năm 2021 đã vẽ lại từng.../ Dấu chấm tròn phát sáng /. Bị giam giữ trong căn phòng trọ gần 4 tháng. Năm 2021 đã vẽ lại từng.../ Dấu chấm tròn phát sáng /. Bị giam giữ trong căn phòng trọ gần 4 tháng. Năm 2021 đã vẽ lại từng.../ Dấu chấm tròn phát sáng /. Bị giam giữ trong căn phòng trọ gần 4 tháng. Năm 2021 đã vẽ lại từng.../ Dấu chấm tròn phát sáng /. Bị giam giữ trong căn phòng trọ gần 4 tháng. Năm 2021 đã vẽ lại từng...

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words