BÀI HỌC XƯƠNG MÁU

Gù gà gù gật dưới ánh đèn mờ, tôi vẫn đang loay hoay với đống bài tập còn dang dở không nguôi. Đôi tay cầm bút cố để viết tiếp, nhưng nó cứ rung rung, nét chữ bắt đầu nguệch ngoạc đi. Bất chợt tôi quăng cây bút sang 1 bên.
*Tách*
Năm ấy, một cậu bé ôm cho mình những hoài bão về năm tháng học tập sắp tới, cậu sắp sửa vào cấp 3. Đánh dấu một cột mốc đáng nhớ cho cuộc đời. “Mày thi trường chuyên hay trường thường?” Tụi bạn trong lớp hỏi cậu. Sở dĩ được hỏi như vậy vì học lực của cậu cũng thuộc dạng xuất sắc. “Tao thi trường thường.” Đấy là ngôi trường mà cậu hằng theo đuổi. Một ngôi trường cũng được cho là thuộc top tỉnh. “Sao không thi trường chuyên với tụi tao.” Cậu chỉ cười trừ cho qua. Cậu cũng từng nghĩ đến việc thi chuyên đấy. Có lần cậu được tham gia đội thi học sinh giỏi cấp tỉnh của huyện. Vào ngày thi, lần đầu tiên được bước vào ngôi trường danh giá nhất ở đấy, sự hoành tráng và hùng vĩ ấy in sâu vào tâm trí của cậu. Kể từ đó, cậu muốn được học trường chuyên. Việc lựa chọn giữa trường chuyên và trường thường đã nảy ra trong đầu cậu cả ngày lẫn đêm. Nhưng cậu chẳng biết gì về trường chuyên cả vì cậu chưa từng nghĩ sẽ có ý định thi chuyên. Khi ấy cậu không hề biết có thể lên mạng để tìm những trang truyền thông riêng của ngôi trường ấy để hỏi thêm thông tin. Quả là ngu ngốc. Cậu chỉ có thể hỏi những đứa bạn. Không biết vì sao mà cậu rất ngại hỏi về việc này nên cũng chẳng hỏi được là bao. Cậu đành phải tự đấu tranh tư tưởng một mình mà không một lời khuyên từ ai. Và ngày ấy, cậu đã chọn thi trường thường. Mặc cho những người bạn chờ đợi cậu ấy cùng thi chuyên. Cậu cho rằng với thực lực của mình thì vô vọng vì lần thi tỉnh cậu đã trượt mà rất nhiều người lại đậu nên cậu dần tự ti về thực lực của mình hơn. Đến cuối cùng, không phải ngoại cảnh hay ai tác động đến, chướng ngại vật lớn nhất ngăn cậu chạm đến ước mơ vẫn luôn là cậu. Cậu đậu nguyện vọng 1, và được vào lớp chọn. Thay vì vui mừng thì cậu lại trầm đi. Tụi bạn thi trường chuyên của cậu đều đậu. Vậy là từ giờ cậu phải kết bạn lại từ đầu ư? Vào năm học mới, ngôi trường mà cậu từng mơ ước, giờ đây lại khiến cậu vỡ mộng. Trường này đặt nặng việc học tập nên giáo viên nghiêm khắc, đề thi lại còn rất khó, hoạt động ngoại khóa hay câu lạc bộ chỉ đếm bằng một bàn tay. Có lẽ vì là trường huyện còn là lớp chọn nên học sinh ở đây hầu như phần ai nấy học chăng trong khi cậu lại là người rất khó kết bạn nên chẳng thân được với ai. Cậu nhận ra đây không phải điều mà cậu muốn, cậu chẳng bằng lòng với những gì cậu đã chọn. Trong khi tụi bạn trường chuyên cứ kể cho cậu nghe về việc học trường chuyên vui như nào thì cậu chẳng bao giờ dám kể về cậu ở trường vì cậu biết tụi nó cũng giống mình, sẽ chán ngấy khi nghe về ngôi trường ấy. Cậu chẳng còn hứng thú để học, chẳng tập trung vào tiết học. Cậu chán nản không còn tìm được mục đích để học nữa. Để rồi kết quả học kỳ đầu tiên khiến cậu phải bất ngờ, vì nó rất tệ. Cậu không chấp nhận sự thật này.
Giờ đây cậu mới nhận ra những điều tốt đẹp mà cậu xứng đáng có nằm ở đâu. Dù cho lần ấy cậu không đủ điểm chuyên nhưng chắc chắn rằng cậu dư điểm vào cận chuyên, vẫn được học dưới mái trường đấy. Cậu rút ra được bài học “Cảm giác bỏ lỡ tệ hơn gấp bội lần cảm giác thất bại.” Có cuốn sách “Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ.” Tôi hy vọng các bạn sẽ dũng cảm mà đối diện với thử thách, chứ không trốn tránh để rồi hối hận dằn vặt mình trong quãng thời gian còn lại.
Xin lỗi cậu bé năm ấy…
#V100 #WritingContest2022
BÀI HỌC XƯƠNG MÁU Gù gà gù gật dưới ánh đèn mờ, tôi vẫn đang loay hoay với đống bài tập còn...

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words