2021

2021 có lẽ chính là một năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi từ trước đến giờ. Nó đã thay đổi tôi, nó làm một cú hích lớn vào tôi. Thật may thay, nó diễn ra theo chiều hướng tích cực. Mà tiêu cực thì sao chứ, tôi sẽ coi nó như là một món quà.

Chỉ vỏn vẹn 12 tháng mà tôi dường như đã trở thành một tôi khác trưởng thành hơn rất là nhiều. Đáng tự hào nhất là tôi nhận ra tình cảm của gia đình. Tôi chưa bao giờ thân thiết với gia đình của tôi như thế. Mỗi tối cuối tuần như thường lệ tôi đều gọi điện về nhà chuyện trò, tâm sự với ba mẹ. Chào đón tôi chính là nụ cười của ba và câu hỏi han ân cần của mẹ, khoảnh khắc ấy làm tôi vừa vui mừng, vừa đáng buồn vì trước giờ tôi luôn bỏ lỡ.

Tôi không còn là cô bé nhút nhát, hay suy nghĩ tiêu cực nữa rồi. Không còn buồn phiền vì những lời đàm tiếu sau lưng, không lệ ướt gối nhỏ sau mỗi đêm tối đơn côi nữa.

Tôi nhận ra hoá ra tôi không có ngốc, tôi không xấu xí như tôi vẫn hay nghĩ, cái tên của tôi rất đẹp và ý nghĩa.

Tôi có đam mê để theo đuổi, có rất nhiều người đáng để tôi học hỏi. Phía trước tôi có rất nhiều con đường, bất kể tôi chọn con đường nào đều nhất định sẽ có một cái đích đến. Nó tuyệt đối không phải con đường cùng như trước giờ tôi vẫn nghĩ, nó chỉ trở thành đường cùng khi tôi không dám cất bước đi.

Tôi nhận ra trước giờ tôi sống quá hoang phí. Cuộc đời ai mà không muốn nhàn rỗi chứ, nhưng như vậy quá tầm thường. Tôi chính là rất lười, chỉ thích hưởng thụ. Cái gì cũng thích miễn phí, người ta cho gì tôi coi đó là lẽ dĩ nhiên. Nực cười không chứ! Bản thân giờ mới hiểu được, cái gì cũng có cái giá của nó, đặc biệt không ai có nghĩa vụ để giúp một ai cả. Đó chỉ là họ thích, họ muốn làm mà thôi.

Mọi một thứ trên đời đều đáng để tôi ngẫm và tìm hiểu. Sống nhất định phải lạc quan, luôn tiến bước về phía trước. Tôi may mắn hơn rất nhiều người: tôi có gia đình, có sức khoẻ, thân thể lành lặn, có đam mê,….còn rất nhiều rất nhiều thứ người khác không có mà tôi lại đang sở hữu.

Sinh ra là một món quà, sống là một loại hưởng thụ đặc biệt. Người ta nói rồi, tuổi trẻ sai lầm là một đặc quyền. Tôi đã không sợ sai như trước, càng không tự ái, không tôn vinh cái tôi. Phải lúc nào cũng mang trong mình tinh thần ham học hỏi. Muốn biết phải học, muốn giỏi phải học người giỏi hơn.

Một năm khép lại qua vài dòng ngắn ngủi không đủ diễn tả hết, tôi biết tôi nhận ra còn nhiều hơn thế. Cảm ơn 2021 đã gắn bó cùng tôi, tôi sẽ không tạm biệt 2021, với tôi nó tồn tại mãi và sẽ luôn theo tôi trên hành trình tiếp theo.

Cảm ơn tất cả!

Tái bút: Ỏi
Ảnh: sưu tầm từ nguồn pinterest

#V100 #Writingcontest2022
2021 2021 có lẽ chính là một năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi từ trước đến giờ. Nó đã thay...

Nguồn : Viết 100 từ – 100 Daily Words